CỘNG ĐỒNG HỌ NGUYỄN VIỆT NAM WEBSITE
CỘNG ĐỒNG HỌ NGUYỄN VIỆT NAM WEBSITE

Tuyển tập thơ Nguyễn Bính 6

Đăng lúc: Thứ ba - 16/04/2013 12:11 - Người đăng bài viết: administrator
Tuyển tập thơ Nguyễn Bính 6
Nhà Thơ Nguyễn Bính

Nhà Thơ Nguyễn Bính

Em với anh
Nguyễn Bính

Lòng em như quán bán hàng
Dừng chân cho khách qua đàng mà thôi.
Lòng anh như mảng bè trôi
Chỉ về một bến chỉ xuôi một chiều.

Lòng anh như biển sóng cồn
Chứa muôn con nước nghìn con sông dài
Lòng em như thể lá khoai
Đổ bao nhiêu nước ra ngoài bấy nhiêu

Lòng anh như hoa hướng dương
Trǎm nghìn đổ lại một phương mặt trời.
Lòng em như cái con thoi
Thay bao nhiêu suốt mà thoi vẫn lành!


ooo

Gửi cố nhân
Nguyễn Bính

Mưa dầm gió bấc cố nhân ơi!
áo rét nàng đan lỡ hẹn rồi
Sông lạnh khi nàng ra giũ lụa
Vớt giùm trong nước lấy hồn tôi




ooo


Giả cách
Nguyễn Bính

Mới gặp là tôi yêu cô ngay,
Để mà thao thức suốt đêm nay,
Để mà thao thức qua đêm khác,
Và để xem chừng, để đắm say.

Xin phép cho mình được gọi em
(Gọi thầm như thế để cho quen)
"-Em, em! Em bé! Em tôi ạ!
Yêu lắm, yêu nhiều, yêu đến ghen!"

Cô ạ, lòng tôi đã tử thương
Tội nhiều bị biếm khỏi biên cương,
Xứ xuân, thời mộng, cho nên phải
Giả cách yêu cô để đỡ buồn!

ooo

Giấc mơ anh lái đò
Nguyễn Bính

Nǎm xưa chở chiếc thuyền này
Cho cô sang bãi tước đay chiều chiều
Để tôi mơ mãi mơ nhiều
"Tước đay xe võng nhuộm điều ta đi
"Từng bừng vua mở khoa thi
"Tôi đỗ quan trạng vinh qui về làng
"Võng anh đi trước võng nàng
"Cả hai chiếc võng cùng sang một đò".

Đồn rằng đám cưới cô to
Nhà trai thuê chín chiếc đò đón dâu
Nhà gái ǎn chín nghìn cau
Tiền cheo tiền cưới chừng đâu chín nghìn...

Lang thang tôi dạm bán thuyền
Có người giả chín quan tiền lại thôi!
Buông sào cho nước sông trôi
Bãi đay thấp thoáng, tôi ngồi tôi mơ.

Có người con gái đang tơ
Vẫy tay ý muốn sang nhờ bãi đay
Sao cô không gọi sáng ngày?
Giờ thuyền tôi đã chở đầy thuyền mơ
Con sông nó có hai bờ
Tôi chưa đỗ trạng, thôi cô lại nhà...



ooo

Giọt nến hồng
Nguyễn Bính
Giọt nến hồng gieo xuống án thư,
Ngoài nhà tiếng khách mỗi dần thưa.
Dì em khẽ ghé tai em dặn:
"Như thế... từ nay... cháu nhớ chưa?"

Chiều ấy dì em đã trở về
Mình em ở lại với buồng the,
Buồng the chǎn gối nguyên mùi mới,
Đốt nến hồng lên lại tắt đi.

Chết nhỉ! Đêm nay ngủ với chồng,
Trời ơi! Gió lạnh! Gớm mùa đông...
Lặng yên níu áo dì em lại;
Ngủ nốt đêm nay có được không!



ooo

Giối giǎng
Nguyễn Bính

Sum họp đôi ta chốc bấy lâu
Tình tôi với mợ tưởng cùng nhau
Trǎm nǎm đầu bạc duyên còn thắm,
Tôi có ngờ đâu đến thế đâu!

Liệu tôi không sống đến ngày mai
Mợ có thương tôi lấy một vài,
ở lại nuôi con khôn lớn đã
Ôm cầm tôi dám tiếc thuyền ai...

Mợ còn trẻ lắm, mới hai mươi,
ở vậy sao cho trót một đời?
Tang tóc ba nǎm cho phải phép
Miễn sao thiên hạ khỏi chê cười.

Để con ở lại, chọn ai người
Phải lứa vừa đôi mợ sánh đôi.
Con mợ, con tôi tôi chả muốn
Vào làm con cái của nhà ai.

Cũng chẳng hay gì gái chính chuyên,
Mợ đừng thề thế, ngộ tôi thiêng...
Lẻ loi khôn giữ điều khôn dại,
Khôn dại chờ khi lấp ván thiên.

Mợ để tôi đi, mợ nín đi!
Còn sao được nữa khóc mà chi!
Bao nhiêu đau khổ, ngần này tuổi
Chết cũng không non yểu nỗi gì!

Con nó đâu rồi, bế lại đây
Cho tôi nhìn nó một vài giây
Trước khi nhắm mắt tôi thừa biết
Đời nó sau này hẳn đắng cay...




ooo

Hà Nội Ba mươi sáu phố phường
Nguyễn Bính

Hà nội ba mươi sáu phố phường,
Lòng chàng có để một tơ vương.
Chàng qua chiều ấy qua chiều khác,
Góp lại đường đi: vạn dặm đường.

Nhà ấy hình như có mặt trời,
Có rừng có suối có hoa tươi,
Bao nhiêu chim lạ, bao nhiêu bướm,
Không, có gì đâu! Có một người.

Chân bước khoan khoan, lòng hỏi lòng:
-Có nên qua đấy nữa hay không?
Không nên qua đấy, nên qua đấy?
Không, nhớ làm sao! qua, mất công.

Có một chiều kia anh chàng si
Đến đầu phố ấy bỗng ngừng đi,
-Hai bên hàng phố hình như họ...
Đi mãi đi hoài có nghĩa chi!

Đem bao hi vọng lúa ra đi,
Chuốc lấy buồn thương lúc trở về.
Lòng mỗi lần đi lần bão táp,
Mỗi lần là một cuộc phân li.

Chàng đau đớn lắm, môi cắn môi,
Rǎng cắn vào rǎng, lời nghẹn lời:
-Hờ hững làm sao! Mê đắm quá!
Trời ơi! Cứu vớt lấy tôi, trời!

Chao ơi! Yêu có ông trời cản!
yêu có ông trời khoá được chân!
Chàng lại đi về qua phố ấy,
Mấy mười lần nữa và vân vân.

Chàng đi đi mãi, đi đi mãi,
Đến một chiều kia, đến một chiều
Phố ấy đỏ bừng lên: xác pháo.
yêu là như thế! Thế là yêu!

Hà Nội ba mươi sáu phố phường,
Lòng chàng đã dứt một tơ vương,
Chàng qua chiều ấy qua chiều khác,
-Có một người đi giữa đám tang




ooo

Hoa cỏ may
Nguyễn Bính

Hồn anh như hoa cỏ may
Một chiều cả gió bám đầy áo em.

ooo


Hôn nhau lần cuối
Nguyễn Bính

Cầm tay anh kẽ nói:
-Khóc lóc mà làm chi?
Hôn nhau một lần cuối,
Em về đi, anh đi...

Rồi một hai ba nǎm
Danh thành anh trở lại
Với em anh chǎn tằm
Với em anh dệt vải

Ta sẽ là vợ chồng
Sẽ yêu nhau mãi mãi
Sẽ se sợi chỉ hồng
Sẽ hát ca ân ái.

Anh và em sẽ sống
Trong một mái nhà tranh
Lấy trúc thưa làm cổng
Lấy tơ liễu làm mành

Nghe lời anh em hỡi!
Khóc lóc mà làm chi?
Hôn nhau một lần cuối
Em về đi, anh đi...



ooo

Lạy trời cấm cửa rừng mai
Nguyễn Bính

Tháng mười nàng bỏ khǎn tang,
Giờ đi cánh cửa lâu trang mở rồi.
Tú Uyên! Nàng Tú Uyên ơi!
Nàng còn nhớ đến con người ấy đâu!
Bao nhiêu xứ bướm qua lầu,
Nàng toan gieo quả kim cầu cho ai?

Lạy trời cấm cửa rừng mai,
Để nàng đan áo lấy vài mùa đông.
Trong triều thi cử vừa xong,
Trạng nguyên tôi đỗ kiệu hồng tôi sang.
Quả kim cầu ở tay nàng
Làm sao lại ở giữa bàn tay tôi...

ooo

Lỡ bước sang ngang
Nguyễn Bính

- Em ơi! em ở lại nhà,
Vườn dâu em đốn, mẹ già em thương.
Mẹ già một nắng hai sương,
Chị đi một bước trǎm đường xôi xa.
Cậy em, em ở lại nhà.
Vườn dâu em đốn, mẹ già em thương.

Hôm nay khói pháo đầy đường
Ngày mai khói pháo còn vương khắp làng.
Chuyến này chị bước sang ngang
Là tan vỡ giấc mộng vàng từ nay.
Rượu hồng em uống cho say.
Vui cùng chị một vài giây cuối cùng.
(Rồi đây sóng gió ngang sông)
Đầy thuyền hận, chị lo không tới bờ)
Miếu thiêng vụng kén người thờ,
Nhà hương khói lạnh, chị nhờ cậy em.
Đêm nay là trắng ba đêm
Chị thương chị, kiếp con chim lìa đàn,
Một vai gánh lấy giang san...
Một vai nữa gánh muôn vàn nhớ thương.
Mắt quầng, tóc rối tơ vương.
Em còn cho chị lược gương làm gì!
Một lần này bước ra đi,
Là không hẹn một lần về nữa đâu,
Cách mấy mười con sông sâu,
Và trǎm nghìn vạn dịp cầu chênh vênh.
Cũng là thôi... Cũng là đành..
Sang ngang lỡ bước riêng mình chị sao?
Tuổi son nhạt thắm phai đào,
Đầy thuyền hận có biết bao nhiêu người!
Em đừng khóc nữa, em ơi!
Dẫu sao thì sự đã rồi, nghe em!
Một đi bảy nổi ba chìm,
Trǎm cay, ngàn đắng, con tim héo dần.
Dầu em thương chị mười phần,
Cũng không ngǎn nổi một lần chị đi".

Chị tôi nước mắt đầm đìa,
Chào hai họ để đi về nhà ai...
Mẹ trông theo, mẹ thở dài.
Dây pháo đỏ bỗng vang trời nổ ran.
Tôi ra đứng ở đầu làng,
Ngùi trông theo chị khuất ngàn dâu thưa.
!!pagebreak!!
Giời mưa ướt áo làm gì?
Nǎm mười bảy tuổi chị đi lâý chồng.
Người ta: pháo đổ rượu hồng
Mà trên hồn chị: một vòng hoa tang.
Lần đầu chị bước sang ngang.
Tuổi son sông nước đò giang chưa tường.
ở nhà em nhớ mẹ thương.
Ba gian trống, một mảnh vườn xác xơ.
Mẹ ngồi bên cửi xe tơ,
Thời thường nhắc: "Chị mày giờ ra sao"?

Chị bây giờ nói... thế nào?
Bướm tiên khi đã lạc vào vườn hoang.
Chị từ lỡ bước sang ngang
Trời giông bão, giữa tràng giang, lật thuyền.
Xuôi dòng nước chảy liên miên.
Đưa thân thế chị tới miền đau thương.
Mười nǎm gối hận bên giường.
Mười nǎm nước mắt bữa thường thay canh.
Mười nǎm đưa đám một mình,
Đào sâu chôn chặt mối tình đầu tiên.
Mười nǎm lòng lạnh như tiền.
Tim đi hết máu, cái duyên không về.
Nhưng em ơi, một đêm hè.
Hoa xoan nở, xác con ve hoàn hồn.
Dừng chân trên bến sông buồn.
Nhà nghệ sĩ tưởng đò còn chuyến sang
Đoái thương thân chị lỡ làng.
Đoái thương phận chị dở dang những ngày.
Rồi... rồi ... chị nói sao đây!
Em ơi, nói nhỏ câu này với em...
... Thế rồi máu trở về tim
Duyên làm lành chị duyên tìm về môi.
Chị nay lòng ấm lại rồi.
Mối tình chết đã có người hồi sinh.
Chị từ dan díu với tình,
Đời tươi như buổi bình minh nạm vàng
Tim ai khắc một chữ Nàng,
Mà tim chị một chữ Chàng khắc theo...
Nhưng yêu chỉ để mà yêu
Chị còn dám ước một điều gì hơn?
Một lầm hai lỡ keo sơn
Mong gì gắn lại phím đờn ngang cung
Rồi đêm kia, lệ ròng ròng,
Tiễn đưa người ấy sang sông chị về.
Tháng ngày qua cửa buồng the,
Chị ngồi nhặt cánh hoa lê cuối mùa".
!!pagebreak!!
úp mặt vào hai bàn tay.
Chị tôi khóc suốt một ngày một đêm.
- Đã đành máu trở về tim
Nhưng khôn ướt nổi cánh chim giang hồ.
Người đi xây dựng cơ đồ...
Chị về giồng cỏ nấm mồ thanh xuân
Người đi khoác áo phong trần,
Chị về may áo liệm dần nhớ thương
Hồn trinh ôm chặt chân giường,
Đã cùng chị khóc đoạn đường thơ ngây.
Nǎm xưa đêm ấy giường này.
Nghiến rǎng nhắm mắt chau mày... cực chưa?
Thế là tàn một giấc mơ
Thế là cả một bài thơ não nùng!
Tuổi son má đỏ môi hồng.
Bước chân về đến nhà chồng là thôi!
Đêm qua mưa gió đầy giời,
Trong hồn chị, có một người đi qua...
Em về thương lấy mẹ già.
Đừng mong ngóng chị nữa mà uổng công.
Chị giờ sống cũng như không,
Coi như chị đã ngang sông đắm đò.




ooo

Lỡ duyên
Nguyễn Bính

Than ôi nàng sắp lấy chồng
Sắp mang pháo đỏ rượu hồng tiễn tôi
Xe hoa sắp đón nàng rồi
Mang nàng về với cuộc đời chồng con
Riêng tôi sắp sửa đón buồn
Để mang tim héo, để hồn hết mơ
Nàng đi còn có bao giờ
Ngoảnh trông lại kẻ se tơ lỡ làng?

Pháo ơi, đừng nổ rộn ràng
Đừng phô sắc thắm, đừng làm ta say
Biết đâu chịu khổ thế này
Thà rằng đừng sống những ngày yêu đương

Bao giờ cho vơi cơn buồn
Cho tan thương nhớ, cho hồn thảnh thơi?
Bao giờ ráo lệ nàng ơi!
Để tìm duyên mới cho tôi hết buồn



ooo

Lòng yêu đương
Nguyễn Bính

Yêu yêu yêu mãi thế này!
Tôi như một kẻ sa lầy trong yêu

Cao bao nhiêu thấp bấy nhiêu
Một hai ba bốn nǎm chiều rồi ... thôi.
Nơi này chán vạn hoa tươi
Để yên tôi hái đừng mời tôi lên
Một đi làm nở hoa sen
Một cười làm rụng hàng nghìn hoa mai
Hương thơm như thể hoa nhài
Những môi tô đậm làm phai hoa đào
Nõn nà như thể hoa cau
Thân hình yểu điệu ra màu hoa lan

Ai yêu như tôi yêu nàng
Họp nhau lại, họp thành làng cho xinh
Chung nhau dựng một trường đình
Thờ riêng một vị thần linh là nàng




ooo

Mưa
Nguyễn Bính


Nhá tối còn hơi rõ mặt người
Rào rào nghe rạng tiếng mưa rơi
Bước chân ngang ngõ đi vồi vội
Buồn ép vào đây ở với tôi?

Mưa thế mà to chảy nước sân
Giọt gianh dài xuống những dòng ngân
Từng con bong bóng lanh chanh nổi
Như mộng đời tôi vỡ vỡ dần.

Tối mịt không còn trông thấy mưa
Chỉ còn nghe thấy tiếng mưa thưa
Trong hơi chǎn ấm như hơi nắng
Ngủ chẳng về cho, ngủ giả vờ.

Mộng tan tành quá, đời tan tác
Hết cả thương em, cả nhớ nàng
Mưa cứ dẳng dai thì đến sáng
Vườn cam lại rụng ít hoa cam.

Sáng mai không có việc gì làm
Có việc ra vườn nhặt cánh cam
Rồi thắp hương lên làm Nguyệt lão
Se mùi thơm lại với mùi thơm.

ooo


Mưa xuân
Nguyễn Bính

Em là con gái trong khung cửi
Dệt lụa quanh nǎm với mẹ già
Lòng trẻ còn như cây lụa trắng
Mẹ già chưa bán chợ làng xa.

Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay
Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy
Hội chèo làng Đặng đi ngang ngõ
Mẹ bảo: "Thôn Đoài hát tối nay".

Lòng thấy giǎng tơ một mối tình
Em ngừng thoi lại giữa tay xinh
Hình như hai má em bừng đỏ
Có lẽ là em nghĩ đến anh.

Bốn bên hàng xóm đã lên đèn
Em ngửa bàn tay trước mái hiên
Mưa chấm bàn tay từng chấm lạnh
Thế nào anh ấy chả sang xem!

Em xin phép mẹ, vội vàng đi
Mẹ bảo xem về kể mẹ nghe.
Mưa bụi nên em không ướt áo
Thôn Đoài cách có một thôi đê.

Thôn Đoài vào đám hát thâu đêm
Em mải tìm anh chả thiết xem
Chắc hẳn đêm nay giường cửi lạnh
Thoi ngà nằm nhớ ngón tay em.

Chờ mãi anh sang anh chẳng sang
Thế mà hôm nọ hát bên làng
Nǎm tao bảy tuyết anh hò hẹn
Để cả mùa xuân cũng nhỡ nhàng!

Mình em lầm lũi trên đường về
Có ngắn gì đâu một dải đê!
áo mỏng che đầu mưa nặng hạt
Lạnh lùng thêm tủi với canh khuya

Bữa ấy mưa xuân đã ngại bay
Hoa xoan đã nát dưới chân giày
Hội chèo làng Đặng về ngang ngõ
Mẹ bảo: "Mùa xuân đã cạn ngày".

Anh ạ! Mùa xuân đã cạn ngày
Bao giờ em mới gặp anh đây?
Bao giờ hội Đặng đi ngang ngõ
Để mẹ em rằng hát tối nay?


ooo

Mắt nhung
Nguyễn Bính

Bao nǎm đi giữa kinh thành
Bao nǎm lẻ bóng, lẻ hình, lẻ đôi.
Cả kinh thành có những ai?
Cả kinh thành có một người mắt nhung!

Người ơi cứu vớt tôi cùng
Dành đôi mắt đẹp cho lòng rất đơn
Tôi còn mơ ước gì hơn!
Hai tay người chắp phím đờn cho tôi
Phải chǎng tôi đã yêu rồi?
Hồn xin qùi dưới mắt người từ đây

Đêm qua buồn quá tôi say
Đã mơ một giấc mơ đầy mắt nhung!
Tác giả bài viết: Nguyễn Bính
Nguồn tin: honguyenvietnam.org
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
 

Menu

Danh Nhân họ Nguyễn
http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/1/1b/Facebook_icon.svg/30px-Facebook_icon.svg.pngFacebook họ Nguyễn
http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/1/1b/Facebook_icon.svg/30px-Facebook_icon.svg.pngĐăng Ký Thành Viên

Giới Thiệu

Thư mời tham gia xây dựng cổng thông tin điện tử họ Nguyễn Việt Nam

Thư mời tham gia xây dựng Cổng Thông Tin Điện Tử Họ Nguyễn Việt Nam ************************* Kính gửi : Cộng Đồng Họ Nguyễn Việt Nam.Họ Nguyễn chúng ta là một dòng Họ rộng lớn và rất nhiều chi, nhiều nhánh Họ rộng khắp trên toàn quốc và cả thế giới. Việc thành lập một Cổng Thông Tin chung cho...

Góc Video

Thống Kê Truy Cập

  • Đang truy cập: 20
  • Hôm nay: 1255
  • Tháng hiện tại: 97887
  • Tổng lượt truy cập: 1385463

Facebook Họ Nguyễn VN

Thành Viên Gửi Bài